Sunday, August 7, 2016

EM HÃY KHÓC...







EM HÃY KHÓC...

1.
Em hãy khóc … cho dòng sông đã cạn
Cho lúa vàng trổ lại nhánh đòng thơm
Cho vườn sau hàng cau nhìn trăng sáng
Đêm xuống dần bên cóc nhái rạ rơm
2.
Em hãy khóc... như ghe thuyền nhớ biển
Nhớ sóng xa và gió lộng trùng khơi
Biển xanh biếc cả một đời dâng hiến
Khoang cá đầy niềm hạnh phúc đầy vơi
3.
Em hãy khóc... khi nhìn sông ra biển
Chảy xuôi dòng mặn ngọt của yêu thương
Đừng ngược về con nước sông đang quyện
Đất phù sa nuôi dân tộc dặm đường
4.
Em hãy khóc … tưới mầm cây sót lại
Sau chiến tranh, bom đạn bỏ đi rồi
Để bóng núi tự ngàn xưa huyền thoại
Phủ lá rừng, bầy chim nhỏ về thôi
5.
Em hãy khóc … nhìn quê mình gầy guộc
Rừng trơ xương dăm ba khúc củi tàn
Lá chết khô mà nghe lòng đau buốt
Màu biếc xanh giờ như chuyện thiên đàng
6.
Em hãy khóc... để tang cây trăm tuổi
Mệnh thăng trầm đất nước phút ngả nghiêng
Cây ngã xuống không một lời trăn trối
Phố thị buồn khóc vạt nắng ngoài hiên
7.
Biết đâu nhỉ lỡ mai mình sẽ chết
Như cánh rừng, như sông biển mênh mông
Nghìn dặm đấy mà chắng còn dấu vết
Nước mắt em hòa sông biển mặn lòng

Như Thương