Monday, April 17, 2017

42 NĂM BÀNG HOÀNG

.



42 NĂM BÀNG HOÀNG

Chuyện... xưa, bao nỗi đoạn trường
Đất trời sụp đổ đau thương ngút ngàn
Vẫn chưa tin những bàng hoàng
Trong ngày mất nước vỡ tan cơ đồ
Chưa tin triệu mảnh khăn sô
Nước mắt vợ lính cạn khô bao giờ
Chưa tin tiếng khóc bé thơ
Đi tìm vú mẹ bên bờ tử sinh
Chưa tin xác chết, thây sình
Sông xanh nhuộm đỏ trôi hình hài quen
Chưa tin đường vắng không đèn
Chân theo loạn lạc, người chen chúc người
Chưa tin rừng cũng rối bời
Đạn bom rực lửa, em rời phố thương
Chưa tin người chết bên đường
Vùi thây vội vã, đất dường như đau
Chưa tin cầu gãy nhịp cầu
Vợ tìm chồng ở hai đầu tan hoang
Chưa tin bụi đỏ, nắng vàng
Một ngày nhuộm thẫm máu tràn thân em
Nghe như sông núi rũ mềm
Quê hương rưng lệ phủ đêm tang cờ

Như Thương
(Tháng Tư, 42 năm Quốc hận)


.

Tuesday, April 11, 2017

NGHIÊNG PHÍA TÌNH SI

.




NGHIÊNG PHÍA TÌNH SI

Là hoa cho bướm say tình
Là em bầu nguyệt tự nghìn kiếp xưa
Để theo gót ngọc đón đưa
Lén nhìn dòng tóc cho mưa mềm lòng
Là đêm tình giữa mênh mông
Phai môi cuống quít, son hồng em đâu
Là như cây cỏ chim sâu
Là em của thuở sắc màu thanh xuân
Là hơi thở nhẹ thật gần
Con tim chợt biết yêu trần gian thêm
Là thời gian nhập ngày đêm
Con trăng tròn mãi gối êm chúng mình
Là anh thèm một cuộc tình
Đi tìm hương của hoa quỳnh ẩn thân
Là mơ ước được một lần
Ôm em như thể trong ngần đầy vơi
Em nghiêng, nghiêng cả đất trời
Nghiêng con trăng đã một đời tình si

Như Thương






Tuesday, April 4, 2017

LỮ KHÁCH TRẦN GIAN

.
Photo: Bay theo gió - By Dzung Tran


LỮ KHÁCH TRẦN GIAN

Về đi lữ khách trần gian
Cỏ cây đẫm lệ trong ngàn đớn đau
Chốn này ở trọ chưa lâu
Buổi tà huy chợt ngộ câu vô thường
Dấu thời gian chốn dặm đường
Buồn vui bỏ lại, đoạn trường đã qua
Dường như thể phách trăng tà
Ẩn vào giữa cõi ta bà hư vô
Bỏ trăm năm lại dưới mồ
Bỏ đi ngày tháng sóng xô phận người
Cuối đời còn lại nét cười
Hiền như Bụt giữa đất trời quẩn quanh
Men đời mộng thuở mây xanh
Tay run - nhựa sống thiên thanh mất rồi
Dáng nghiêm và một chỗ ngồi
Thầy trên bục giảng như hồi xưa đâu
Người nay tóc đã ngả màu
Bụi trần trút gánh qua cầu nhân gian
Ngủ yên dưới cội lá vàng
Trong hồn tuyết phủ trắng hàng cây cao
Gói chi vụn vỡ niềm đau
Thả theo bến ngộ nghìn câu an bình

Như Thương
(Tiễn Thầy 3 tháng 4, 2017)

*

Sunday, April 2, 2017

THÁNG BA NGHẸN NGÀO

.


THÁNG BA NGHẸN NGÀO

Tháng Ba chưa ráo lệ rừng
Chưa xuôi thác đổ lưng chừng đồi cao
Banmê em đã nghẹn ngào
Rừng ngơ ngác - đạn bom gào thâu đêm
Xác người, đếm mãi... mãi thêm
Còn đâu nước mắt rất mềm của tim
Tiếng cha, tiếng mẹ đi tìm
Con trong nắng đổ... đã chìm nghìn thu
Suối ơi giữa chốn bụi mù
Có dòng máu thắm đạn thù giết con
Sương đêm lạnh buốt núi non
Lạnh thân con trẻ lối mòn loạn ly
Tóc xanh con sẽ còn gì
Còn đôi mắt biếc xuân thì con đâu
Khuất đồi gió lộng đêm thâu
Hồn con thơ dại chìm sâu núi rừng
Tháng Ba rừng khóc... rưng rưng
Sắc lan rừng tím tưởng chừng tang em

Như Thương
(Tưởng nhớ Tháng Ba Banmê)


.