Friday, March 17, 2017

ĐIỆU BOSTON CUỐI ĐỜI



Kính tặng thầy Chung Phước Khánh

Thi khúc 1:
Mái đời, mái tóc thầy xưa
Rồi mai còn mãi dẫu lưa thưa dần
Còn dăm ba phút xa gần
Ơi bàn tay ấm cõi trần... đừng xa
Trong cơn mê lạ đêm qua
Mở trang sổ điểm nhạt nhòa giấc mơ
Tuyết rơi lạnh buốt thẫn thờ
Điệu Boston lặng - cung tơ chùng lòng
Bảng đen sao quá mênh mông
Để người chìm khuất giữa dòng nhân gian
Tay run ... viên phấn ngỡ ngàng
Tìm đâu bụi phấn thênh thang chợt về

Thi khúc 2:
Chuyện xưa, chưa thật đậm đà (*)
Sao người lại nhớ...tưởng là qua đi
Lênh đênh giữa chốn vân vi
Nằm nghiêng, nghiêng cả chốn đi chốn về
Đất trời trắng muốt bốn bề
Cành khô phủ tuyết, xứ quê người buồn
Buồn vui như thể tròn vuông
Trăm năm rồi cũng thả buông cuộc tình
Có chăng rồi một bóng hình
Phòng riêng tâm lặng tưởng mình như xưa
Rượu hồng nhan đã phai chưa
Mà xui lòng nhớ như vừa gặp em…

(*) Câu thầy nói:
"... nhưng mà thầy thương người ta chưa có đậm đà, nên duyên số không thành..."

Thi khúc 3:
Ai chia sẻ phút dãi dầu
Tuyết rơi lặng lẽ nghiêng đầu ngóng trông
Đợi khi nắng ấm tỏ lòng
Biết đâu đã muộn cỏ hồng còn đâu
Bên kia là cõi vực sâu
Hay là rực rỡ nhiệm mầu hào quang
Mùa Thu đâu chỉ lá vàng
Mùa Đông đâu chỉ muộn màng tuyết bay
Bên trời lá cỏ mới hay
Lá xanh màu biếc, lá thay chồi mầm
Rồi đêm lá chợt âm thầm
Rụng trên tuyết trắng... theo trầm hương bay

Như Thương
(Tháng Ba, 2017)



Tuesday, February 21, 2017

TRÔI VỚI LỤC BÌNH





TRÔI VỚI LỤC BÌNH

Quê hương em có nắng vàng
Chỉ là ngần ấy cũng tràn nỗi vui
Một ngày nỗi nhớ ngậm ngùi
Lời ru pha lẫn đất mùi Xuân sang
Đầu năm nở nhánh mai vàng
Ghe thuyền quê mẹ rộn ràng ngược xuôi
Con sông bên lở bên bồi
Chở mai về phố em ngồi bán hoa
Xuân thì rực rỡ … Nhạt nhòa
Lui ghe về lại quê nhà…Buồn hiu
Thôi đành tạ lỗi bóng chiều
Nhành mai ế ẩm, liêu xiêu phận mình
Thả buồn trôi với lục bình
Mai vàng, tím biếc dặm nghìn về quê
Quê mình vàng khói rạ rơm
Vàng bông điên điển, trăng thơm bên cầu
Can qua - một cuộc nát nhầu
Khói rơm lặng lẽ, vườn sau nguyệt tàn

Như Thương

Monday, February 13, 2017

PHONG TRẦN THƠ




PHONG TRẦN THƠ

Phải là nước mắt trong thơ
Để thơ em mặn vỗ bờ đại dương
Phải là khúc khuỷu đoạn trường
Để thơ nghiệt ngã như đường em đi
Phải là trăm nỗi sân si
Để thơ rồi sẽ vân vi mây trời
Phải là đau đớn đầy vơi
Để thơ tròn trịa những lời yêu thương
Phải là địa ngục thiên đường
Để thơ tê buốt mù sương kiếp người
Phải là tiếng vỡ nụ cười
Để thơ giấu hết ngàn lời đắng cay
Phải là đêm những lắt lay
Để thơ là tiếng nấc thay tiếng đàn
Phải là cung bậc lỡ làng
Để thơ sâu thẳm màu hoàng hôn rơi
Phải là một cõi rong chơi
Để thơ quấn quít một thời thanh tân
Phải là chăn gối tình quân
Để thơ em rủ phong trần về chơi 

Như Thương
(Valentines 2017)