Thursday, June 21, 2012


Photo: Phạm Hiền







Những người yêu thơ dường như đều sống trong cõi ảo,
vẽ nên một ta trong huyễn hoặc đời mình...
Để rồi khi sực tỉnh một cơn mơ -
Ta giật mình , lạ lẫm ngay cả với những tháng ngày hằng sống.
Còn lại là những vần thơ "nửa hư nửa thực",
chẳng biết xếp vào đâu cho trọn vẹn lòng mình !
………….
Tặng Như Thương bài "Không Còn Thơ"


KHÔNG CÒN THƠ

Người thi sĩ giận đời –bẻ bút
Thơ buồn mực đọng… lá thu rơi
Tìm chi đó, điệu vần hao hụt
Vành trăng nghiêng khuyết nửa khung trời!
Người thi sĩ giận đời –bỏ Thơ
Giấy bút xếp vào ngăn tủ
Vần điệu đêm dài trăn trở
Biết chờ ai ?!...
Người thi sĩ giận đời lang thang
Thơ rơi suốt dọc đường lưu lạc
Giọt lệ giữa tim đâm chồi – ngơ ngác
Cơn gió lạc mùa cười giữa trang thơ…
Người thi sĩ giận đời quay lưng
Đi vào hoang mạc…
Mặt trời xuống– bóng đổ dài hiu hắt
Không còn Thơ !!...

Tịnh Vân

Sunday, June 17, 2012

ĐÊM NGUYỆT BẠCH


Photo by NAG Dương Quốc Định



Cảm đề bài thơ "Giai Nhân"


ĐÊM NGUYỆT BẠCH


Em về thơm ngọt hương trinh
Cho đêm nguyệt bạch nghiêng mình hóa thân
Tay thơm giũ hết phù vân
Ba ngàn thế giới xoay chân quay về
Bến bờ hoa nở nhụy mê
Cho thinh không tỏa hương quê dịu dàng
Trăng xưa thức giấc ngỡ ngàng
Ngẩn ngơ sông lụa bàng hoàng da thơm
Ta hồn tục lụy mơ đơm
Đem câu thơ cổ về ươm mơ nồng
Gọi em về tự hư không
Thanh xuân khẽ nở nụ hồng trên môi
Tiếng thời gian cũng ngừng trôi
Vì thiên thu lạc trên đồi mai mơ
Để ta, hóa gã ngẩn ngơ
Thả hồn mộng giữa ... nguyên sơ dáng người.


Thơ: Gã Phàm Phu

Wednesday, June 13, 2012

GIAI NHÂN


DÁNG HOA
Dương Quốc Định



Về theo quán trọ bên đời
Nhiệm mầu ngày tháng ta ngồi bên nhau
Cỏ cây biêng biếc sắc màu
Nghe tà dương đọng mái đầu bạc phơ
Vẫn em một thuở ban sơ
Vẫn anh từ độ ngẩn ngơ si tình
Vẫn sương mai sớm bình minh
Chiều về núi thẫm lung linh trăng ngà
Vẫn em hoa bướm ngày qua
Bước vào cổ tích thoáng tà áo bay
Vẫn như thơ một dòng say
Đêm về ru giấc loay hoay với tình
Trái tim giữ lại cho mình
Vàng son hạnh phúc thuở tình lên ngôi
Yêu nhau sóng cuộn dòng trôi
Mặt trời hóa kiếp chưa thôi yêu người
Để Ta đắm đuối một đời
Ngắm em môi đỏ nét cười hương hoa
Câu thơ reo khúc hoan ca
Em - giai nhân của đêm qua trao tình

(12 tháng 6, 2012)

Sunday, June 3, 2012

NGÂN HÀ EM ...



Monday, May 28, 2012

HỎI LÁ RỪNG THU

 
Thơ Như Thương - Minh họa: XLarge


Ẩn trong xa khuất đại ngàn
Một dòng thác đổ. Thiên đàng. Trần gian
Kiếp xưa ta đã trễ tràng
Hóa thân giọt nước lỡ làng giấc thu
Sẽ là con thác miên du
Ngây ngô khờ dại thiên thu đa tình
Để trong sương sớm bình minh
Bọt tung trắng xóa ngắm hình dáng mơ
Ướt da thịt, ướt cung tơ
Ướt thân trinh nữ đôi bờ sắc không
Mai ta hẹn với cuồng ngông
Kể rằng em đã mênh mông chốn nào
Em như tiên nữ má đào
Sơn tuyền cũng đã xôn xao chạnh lòng
Ta thà một cõi ngóng trông
Quên đi tục lụy bềnh bồng phiêu du
Ta về hỏi lá rừng thu
Hỏi xem phiến đá có ngu ngơ tình

Sunday, May 27, 2012

VŨ KHÚC QUỲ VÀNG


Chiều nghiêng vũ khúc quỳ vàng
Ơi con phố cũ nhạt hoàng hôn xưa
Có hay bụi đỏ vẫn chưa
Gom ngôn từ lại cho vừa tiếng yêu
Vô tình bên vạt nắng chiều
Dáng em rực rỡ khiến ta xiêu lòng
Ru em lá biếc tình nồng
Sắt se lạnh của ngóng trông hôm nào
Cao nguyên gió lộng xôn xao
Ta về ngắm lại ngọt ngào ngẩn ngơ
Để ta nói với tình thơ
Rằng em cánh mỏng ơ hờ khói sương
Dường như ta lạc dặm đường
Trái tim từ độ đã vương bụi hồng
Mai sau trong quãng mênh mông
Biết em còn đấy giữa hư không đời
Hay trong bom đạn tơi bời
Quỳ vàng em đã rã rời sắc hương
Yêu em một nhánh vô thường
Sao em đi biệt… Miên trường nghìn thu


Saturday, May 19, 2012

QUỲ VÀNG EM ƠI....





Thơ Như Thương - Minh họa Phạm Hiền

Tuesday, May 15, 2012

HẠT THIỀN





Thơ: Như Thương - Minh họa: Huy Hạnh



Hạt thiền rụng xuống cội cây
Hóa thành đá biếc ngắm mây lưng trời
Biết tìm đâu nữa em ơi
Ta cuồng tâm đợi một người tình si
Thì thầm với đá phẳng lì
Đem câu kinh khắc điều gì hỡi em
Rằng ta như trái tim mềm
Như dòng suối chảy ngày đêm chung tình
Như rừng xanh lá lặng thinh
Mướt non, già cỗi với nghìn trăng khuya
Khởi nguyên vạn nhánh phân chia
Cuối cùng về lại đường bìa nhân gian
Mai kia hội ngộ đá vàng
Xóa màu đá thẫm phủ tràn rêu xanh
Ơi giòng... giòng chảy vây quanh
Hồ như trăm suối ngọn ngành về đây
Vẫn là biêng biếc trời mây
Vẫn phiên đá cũ... áo bay phương nào
Tâm thiền lay động ngõ vào
Rừng hoang khép lại, quên xao xuyến tình 







Saturday, May 12, 2012

MẸ ƠI !





Bàn tay mẹ đã lạnh rồi
Còn đâu giây phút mẹ ngồi với con
Còn đâu dìu bước chân non
Còn đâu mớm, đút cơm ngon mỗi ngày
Còn đâu ôm một vòng tay
Còn đâu rờ trán những ngày ốm đau
Còn đâu lặn lội cháo rau
Còn đâu giọt nước mắt sầu âu lo
Còn đâu khuya lạnh nằm co
Còn đâu manh áo nhường cho con mà ...
Còn đâu gân guốc tay ngà
Còn đâu sương muối đường xa cõi trần
Còn đâu dáng mẹ ngọc trân
Còn đâu năm tháng, bước chân vô thường
Còn đâu ánh mắt yêu thương
Mẹ ơi, con biết đoạn trường phân ly
Con nhìn di ảnh người đi
Nụ cười còn đấy, tử quy xót lòng


Thursday, May 10, 2012

CUNG TƠ



Gọi em hai tiếng nhà thơ
Không... em vỏn vẹn cung tơ diễm tình
Để trong giây phút lặng thinh
Xoay nghiêng, ngồi cạnh. Chúng mình thênh thang
Để như lá rụng chín vàng
Cuối đời về cội như hoàng hôn xưa
Để nghe mai sớm, chiều, trưa
Tiếng anh còn đấy như chưa xa rời
Để em theo suốt một đời
Chân anh đừng vội. Mây trời bay qua
Để em ngoảnh lại đường xa
Vẫn gần như thể chiều tà nhẹ trôi
Để hương ngọc của nét môi
Vẫn là lãng mạn lên ngôi cõi tình
Để hoa tím nở lục bình
Thôi gieo vần điệu một mình cô đơn
Để em sẽ được dỗi hờn
Và anh khe khẽ "… Yêu hơn...." Dỗ dành

Wednesday, May 9, 2012

ÁO MỘNG



Thơ: Như Thương - Minh họa: Huy Hạnh


Bài thơ hóa kiếp lan rừng
Nép thân cổ thụ lưng chừng vấn vương
Ngoái nhìn lại vạn dặm đường
Xưa tu nghìn kiếp đã dường xa xăm
Mới hay nhan sắc trăng rằm
Vẫn như nguyên thủy tháng năm xoay vần
Từ thân một mảnh trong ngần
Cong mày vòng nguyệt tròn dần khuôn trăng
Lửng lơ giữa ánh sao băng
Trăng,thơ,lan tím giung giăng cõi tình
Đêm huyền mở cửa cung nghinh
Câu thơ để lại si tình như em
Chợt câu kinh giữa rêu thềm
Vần gieo xanh biếc thoáng mềm sắc hương
Ngồi xem áo mộng tà dương
Đi về thoắt đã cuối đường trần gian
Thôi lòng tĩnh tọa muộn màng
Bước ra mê lộ, áo tràng cõi tâm


Sunday, April 29, 2012

THÁNG TƯ GIỖ ĐẤT NƯỚC MÌNH






Tháng Tư giỗ mẹ, giỗ cha
Giỗ con yêu dấu, giỗ bà, giỗ ông
Giỗ chồng, vợ của tim hồng
Giỗ người lính trận giữa giòng sông trôi
Giỗ Sông Núi ngả nghiêng rồi
Giỗ rừng, giỗ suối ... buồn thôi. Cạn giòng
Giỗ hồn con cháu Lạc Hồng
Giỗ Quê Hương Mẹ mênh mông cõi bờ
Giỗ xương cốt của bơ vơ
Giỗ mưa, nắng, bụi thẫn thờ ra đi
Giỗ đêm bom đạn chia ly
Người hai lần chết. Vô tri. Vô tình
Tháng Tư giỗ Đất Nước mình
Nén hương khói tỏa dặm nghìn phương xa
Khóc cho những tháng ngày qua
Quyện trong uất nghẹn can qua cổ thành
Giỗ người Chiến Sĩ Vô Danh
Khấn Tên Họ đã hóa thành sử xanh
Nước non dâng cả tâm thành
Tạ ơn sinh tử Các Anh ngàn đời

Như Thương
(Viết cho Ngày Quốc Hận 30/4)

Friday, April 27, 2012

VƯỚNG CHỮ TÌNH





Vì Thơ, em vướng chữ Tình
Để câu thương nhớ dặm nghìn chốn xa
Biết đâu yêu dấu mặn mà
Một mai rồi cũng sẽ là hư không
Biết đâu môi thuở mật hồng
Phai đi rạo rực ngóng trông tự tình
Biết đâu em đấy dáng hình
Nhân gian một cõi đăng trình mòn hao
Khỏa thân như thể trăng sao
Nửa đêm lấp lánh, ngọt ngào đam mê
Ngày đêm nhật nguyệt cận kề
Sắc hương ấm lại áo khuê nữ hồng
Xuân Thu lỡ bước qua Đông
Tìm nhau cuối Hạ cho nồng nàn yêu
Mặt trời rực rỡ hỏa thiêu
Đôi tình nhân giữa cõi phiêu bồng tình

Wednesday, April 25, 2012



Tìm anh chỉ thấy thẻ bài
Khuya em thắp nến, hình hài anh đâu

Saturday, April 21, 2012

MỘ PHẦN TẠM DUNG

 


Vùi chôn lấp mộ một lần
Thôi Anh ở đấy, mộ phần tạm dung
Tặng người bia gỗ thủy chung
Họ Tên còn lại, nghìn trùng trùng xa
Đường rừng, suối cạn dòng qua
Dưới gốc cổ thụ để mà tìm nhau
Mấy mươi năm sẽ bạc đầu
Cái quên, cái nhớ... qua cầu tử sinh
Nơi đây đất lạ vô tình
Gửi thân xác bạn, muôn nghìn tiếc thương
Nhìn quanh chỉ thấy đoạn trường
Lán, luồng, bóng tối, ngõ đường biệt giam
Đau ư? Da thịt bỗng nhàm
Rách ra, tươm máu - Bắc Nam hận thù
Chỉ thương bè bạn ngục tù
Vẫn không bản án thiên thu bạt ngàn
Khóc thầm cũng phải vội vàng
Đêm về tưởng lại bàng hoàng... Thật sao?
Không hương khói, chỉ nghẹn ngào
Chia tay bạn nhé... trăng sao thật buồn

Như Thương
(Viết tặng những người bạn tù chôn bạn
 trong rừng sâu núi thẳm của miền Bắc trong những trại tù "cải tạo" )

Sunday, April 15, 2012

HƯƠNG KHÓI CUỐI CÙNG


Mày ơi, hương khói cuối cùng
Tao - Mày vĩnh biệt nghìn trùng xa nhau
Xác thân Tao vạn niềm đau
Còn đâu đôi mắt... đêm sâu suốt đời
Còn đâu vùng vẫy phương trời
Đôi chân để lại. Một thời dọc ngang
Cánh tay phút chốc ngỡ ngàng
Lìa thân, gởi lại bên hàng kẽm gai
Mày ôm Tao khóc. Đời trai
Từ đây Mày sẽ buồn hoài. Xót xa
Không, Tao còn sống thật mà
Cõng Tao một đoạn đêm qua hãi hùng
Cái lưng Mày ấm lạ lùng
Tao băng đồng, suối, trùng trùng bủa vây
Hỏa châu soi bước chốn này
Ráng đi mình sẽ về ngay chiến hào
Tao thương Mày quá, làm sao...
Cầu Trời Mày sống, để Tao có Mày …


Sunday, April 8, 2012

CUNG BẬC THIÊN ĐÀNG


Vút cao cung bậc thiên đàng
Dìu nhau trong cõi bướm vàng nở hoa
Nghe như hết ngõ ta bà
Lặng im ngóng đợi lời ca mây hồng
Tóc mây xuôi phiến bềnh bồng
Quyện hồn mê muội trong vòng tay anh
Chon von trên đỉnh mộng lành
Mặt trời sững bóng trên cành lá non
Chừng như nhật nguyệt véo von
Ngợi ca nhan sắc điểm son nét tình
Ái ân nhủ trái tim mình
Cất đi muôn kiếp kẻo hình bóng phai
Hương thơm dành để riêng ai
Chạm môi khe khẽ nhớ hoài... lao đao
Nếm tình như ngỡ chiêm bao
Nhắp môi hạnh phúc ngọt ngào nhân gian
Trăng sao lạ quá vội vàng
Lung linh. Tắt nắng chiều hoàng hôn xa
Còn nhân ảnh giữa bóng tà
Hóa thành phiên khúc yêu là cung tơ

Friday, April 6, 2012

BIA MỘ NGHÌN TRÙNG


ĐỀN TỬ SĨ  (NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA)
Ảnh chụp Tháng 3/2012

Photos: Web Quê Hương Ngày Mai


Vẫn rừng xanh lá bên Anh
Mà sao hiu quạnh vây quanh chốn này
Vẳng nghe tiếng súng đạn bay
Vẳng nghe kèn thúc quân say dậy trời
Đâu xưa áo trận xanh đời
Ba lô thấm đẫm mặn lời quê hương
Đâu xưa bùn đất vấn vương
Bước chân hùng tử dặm đường chiến y
Rưng rưng. Bia mộ. Anh đi …
Viếng Anh chợt hiểu phân ly nghìn trùng
Đọng trên di ảnh oai hùng
Tang bồng hồ thỉ kiếm cung rỡ ràng
Hỡi người chiến sĩ lên đàng
Anh ơi, hương khói muộn màng... Bình yên
Hôm xưa vận nước ngả nghiêng
Chí trai lẫm liệt giữa triền dốc cao
Giữa sông, giữa núi thuở nào
Giữa thành quách cũ, chiến bào nắng mưa
Bụi hồng thiên mã thuở xưa
Tinh anh hồn phách vẫn chưa phai nhòa





Thursday, April 5, 2012

Muồng vàng





 
Muồng vàng thương nhớ ngày xưa
Nghiêng con dốc đỏ, nắng trưa bụi mù

Sunday, April 1, 2012

CHUYỆN KỂ ĐỒI THÁNG TƯ


Đã ba mươi bảy năm rồi
Giỗ Anh. Phần mộ -  suối đồi rưng rưng
Vạt hoa vàng bỗng ngập ngừng
Cờ thiêng Tổ Quốc nửa chừng thôi bay
Đất trời xanh biếc đâu hay
Hồn thiêng tử sĩ theo mây phương ngàn
Chôn anh lấp đất vội vàng
Tháng Tư sinh tử, dăm hàng sử xanh
Còn gì trong kiếp mong manh
Nửa thân người lính đã thành thiên thu
Anh nằm yên giữa hận thù
Tiễn anh bom đạn khói mù vây quanh
Sắc lan tím thẫm một nhành
Thay vành tang trắng, sao đành biệt ly
Bạn anh lặng lẽ chân quỳ
"Mày đi...". Thôi nhé, vân vi cuộc đời
Mai kia cay đắng đầy vơi
Nắp bi đông rượu … "Mày ơi, đâu rồi?"