CÕI VÔ BỜ
Ở chốn này, Ta bình yên đến lạ
Khoảng lặng thầm, một hạnh phúc đơn sơ
Không là Thiền, cũng chẳng là Vô Ngã
Chỉ là Ta - với một Cõi Vô Bờ
Ở nơi đó, những tiếng cười, tiếng khóc
Chỉ như là tiếng vọng của Hư Không
Là lặng lẽ. Tìm thấy Ta như ngọc …
Nâng niu mình… trong suốt giữa mênh mông
Thôi mặc kệ… đóa hồng nhung quyến rũ
Sóng vỗ bờ rồi sóng sẽ ra khơi
Hoa hương sắc rồi hoa phai tàn nụ
Nét xuân thì… cả vũ trụ chơi vơi
Tháng Bảy - rồi cũng đi vào quá khứ
Đến và Đi như trời nắng chợt mưa
Như màu mực trên dòng thơ, con chữ
Nét bút tình - còn nguyên vẹn như xưa?
Như Thương
(18/7/2026)
.
