Showing posts with label Thơ. Show all posts
Showing posts with label Thơ. Show all posts

Tuesday, June 17, 2014

CHIM HÓT NỤ SEN






CHIM HÓT NỤ SEN


Tâm theo tràng hạt qua cầu
Sớm mai chim hót trên đầu nụ sen
Mặt trời vẫn mọc chỗ quen
Đằng Đông theo lối mon men ngõ gần
Dăm ba hạt ngọc trong ngần
Của sương, của nắng đường trần thoát thai
Đợi chi ngày tháng kiếp mai
Ngồi nghe chim hót nguôi ngoai bụi lòng
Thả trôi theo nụ sen hồng
Tình xưa tóc bạc theo dòng... lặng thinh
Lắng lòng về lại trang kinh
Phong trần bỏ mặc cuộc tình quên đi
Chỉ là giây phút ngộ tri
Như là một thoáng vân vi gọi mời
Chim ơi xin hót cao lời
Vỗ về một trái tim đời nhân gian
Dỗ em … mai giọt lệ vàng
Thành sương lóng lánh trên ngàn cánh sen



Như Thương
 


Friday, June 13, 2014

GIÀN MƯỚP NHỚ BẬU



GIÀN MƯỚP NHỚ BẬU

Tìm hoài giàn mướp trổ bông
Bên con rạch nhỏ mà lòng xót xa
Đâu rồi bậu áo bà ba
Hái đầy một rổ nụ hoa mướp vàng
Em xưa thôi đã lỡ làng
Để hương chùm kết ngỡ ngàng xứ xa
Em giờ... em của người ta
Tiếng cha, tiếng mẹ đã là xa xưa
Quê mình rực rỡ nắng trưa
Thương giàn mướp đủ che vừa dáng em
Có bao giờ chợt em thèm
Tô canh bông mướp ru mềm … Lòng se
Tháng Giêng bông mướp vàng hoe
Ao mương, bụi chuối, bụi tre cũng chờ
Tháng năm sạt lở đôi bờ
Guốc em còn đó, em giờ ở đâu
Bậu ơi....


Như Thương


Wednesday, June 11, 2014

HỒNG THƠM TRANG SÁCH


Giá như người vẫn như xưa
Sớm mai trà nụ thơm đưa trao tình
Quên đi u uẩn riêng mình
Dăm ba hạnh phúc ngắm nhìn trần gian
Gõ vào vách núi rộn ràng
Âm ba vọng lại vang vang chữ tình
Trong ta phận mỏng lục bình
Với người như thể dặm nghìn cách xa
Để hồng phai hết ngọc ngà
Mở trang sách cũ mực nhòa yêu thương
Khô hồn hoa luống đoạn trường
Một ngày hóa kiếp xác vương chốn này
Sao còn thơm chút hương say
Của ngày xưa ấy ngất ngây với người
Thôi hoa về lại đất trời
Chữ tình để lại cho đời mong manh



Như Thương
 


Monday, June 9, 2014

VE SẦU ĐÂU...

 
 
                                                                Photo by Như Thương
 
 
  
 
VE SẦU ĐÂU...
 
Dường như thiếu tiếng ve sầu
Xứ người, phượng vẫn một màu đỏ tươi
Lạ chưa mây nắng cao vời
Vói hoài chưa tới một thời nhớ thương
Hồn thi theo vạn dặm đường
Bạn bè, cửa lớp, sân trường còn đâu
Râm ran nỗi nhớ ve sầu
Học trò giờ đã bạc màu tóc phai
Mấy mươi năm quãng ngắn dài
Lòng sao như vẫn nhớ hoài điểm son
Nhớ ai tà áo eo thon
Mở trang lưu bút đâu còn phượng xưa
Lạy trời thôi nắng, thôi mưa
Cho Xuân với Hạ như chưa trở về
Cho em, tóc vẫn tóc thề
Lén trao cánh phượng ngõ về thơm hương
Dường như tiếng guốc người thương
Trống trường đánh vội, thềm vương áo dài
 
 


Thursday, May 8, 2014





ĐỪNG LẠC DÒNG THƠ


Xin đừng để lạc dòng thơ
Của sông, của núi, của bờ đại dương
Của giang sơn, của dặm đường
Của cơ đồ đã đoạn trường phân ly
Của người sương phụ sầu bi
Lệ thầm từ thuở vu quy theo chồng
Khăn tang khép lại đêm hồng
Vợ người lính trận mặn nồng còn đâu
Yêu em hoa thắm cài đầu
Cô dâu chú rể cau trầu nên duyên
Lạy chàng một bước thuyền quyên
Sắt son em nguyện dẫu nghiêng ngả đời
Một ngày non nước rối bời
Em nghe đạn tiếng ru hời con thơ
Vọng phu kẽo kẹt ầu ơ
Cha con giữ nước bến bờ tử sinh
Vách khuya một bóng lặng thinh
Dấu con huyết lệ. Mộ - nghìn cách ngăn

Sunday, April 27, 2014

VIẾT CHO NHỮNG NGÔI MỘ



Nghĩa trang Liệt sĩ thành phố
Source: Danlambao





Nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa
Source: Danlambao





Source: Danlambao
 


 
VIẾT CHO NHỮNG NGÔI MỘ
 
 
Viết cho người lính miền Bắc
  
Mai này khai quật Trường Sơn
Tìm xương cốt đã uất hờn mạng vong
Tìm chân xích sắt buộc vòng
Đã hoen rỉ dấu của tròng sát nhân
Tìm trang nhật ký người thân
Vợ hiền, cha mẹ muôn phần luyến thương
Tìm thanh xuân tuổi yêu đương
Mất đi từ thuở rời trường bỏ thi
Tìm quê hương buổi ra đi
Bước chân đành đoạn thôi thì phân ly
Tử Nam lời ấy thề chi
Để người sinh Bắc còn gì. Tàn tro
Giết ai tay bút học trò
Mực chưa ráo mực đã hò xung phong
Trường Sơn biết có đau lòng
Vùi thây anh lại giữa giòng hờn căm
 
 ***
 
 
Viết cho người lính miền Nam
 
Buồn như hóa kiếp thành gươm hận
Sông núi đâu rồi hỡi núi sông
Cờ bay tung gió giờ lệ ngấn
Tiền nhân sử sách có còn không?
Làng xưa cháy rụi từ ngày ấy
Còn lại gì đâu dưới đất bằng
Biết bao xương thịt đều nát bấy
Nghe thảng thốt đời địa ngục chăng?
Bao nhiêu chữ nghĩa để mà đủ
Những nỗi đoạn trường của nước non
Của mồ xiêu lạc chưa yên ngủ
Của dân trăm họ đã sống còn
Dậy đi hồn Sử xưa oanh liệt
Để đấng hùng anh gánh sơn hà
Để non sông lại màu xanh biếc
Ta rủ em về mộng nở hoa
 
***
 
 
Viết cho những ngôi mộ...
  
Quên chuyện gươm đao của thuở nào
Chẳng còn Nam Bắc chỉ máu đào
Tao với Mầy ngồi đây mình nhậu
Lá rừng đổ xuống phủ trăng sao
 
 
 
 
Như Thương
Tháng 4-2014