Thơ: Như Thương. Tranh: Sen (Họa sĩ Phùng Đạt)
TĨNH
TÂM SEN
Theo Sen đời
thoáng tĩnh tâm
Mắt cong mi mượt
khẽ thầm lời kinh
Quên đi tiền kiếp
dặm nghìn
Màu tim tím nhớ...
thuở nhìn thấy nhau
Tóc mây bay - dệt
mộng đầu
Ngủ trong quá khứ
nhiệm mầu yêu em
Yêu em tiếng guốc
bên thềm
Gõ hành lang lớp …
êm đềm tim Ta
Yêu Em đời bỗng trổ
hoa
Trổ cây trăm
nhánh, trổ ra nụ tình
Tay ngà lần giở
trang kinh
Tìm trong muôn chữ
đăng trình: Ngộ duyên
Bóng ai mặc áo lam
thiền
Quên đi sắc tím
bên triền đồi xưa
Như
Thương
PHÓNG BÚT
Ngày
xưa những trang vở học trò giống như “ông thầy” khó tính nhất trên đời: Kẻ hàng
ngang, hàng dọc, ô vuông, chừa lề trên đầu trang, lề bên trái với dòng kẻ hàng
dọc màu đỏ... để không được đi ngang về dọc đấy nhé! Tất cả như khuôn mẫu vẹn toàn
cho những cô cậu còn mải mê đánh đũa, nhảy dây, lò cò, bắn bi, u mọi, trốn tìm
v...v...Những chiếc bàn học trò dài hình chữ nhật đầy "thương tích" của
những vết mực đổ của những anh chị lớp lớn, vết vẽ ngoằn ngoèo, những góc bàn
đã hết còn vuông vức đẹp đẽ nữa mà nó trở thành trơn tru, cạnh bàn đã mòn đi những
sắc bén của chiếc bàn mới tinh khôi. Một dụng cụ học sinh đầu đời là cây bút
chì có cục gôm màu hồng hồng ở đỉnh cao chót vót (em bé cục gôm này sẽ bị
"tra tấn dài hạn", rồi mòn đi cho đến cạn cùng để lại chiến công lừng
lẫy trên trang vở: một lỗ nhỏ bé bé xinh xinh khi cô học trò viết xấu, bèn tẩy
đi để Cô giáo không thấy nữa!!!). Nhìn quanh chỗ ngồi của cô học trò bé tí là
những mái đầu xanh ngây thơ, hăm hở Tập Viết để đạt tới tất cả ước mơ và kỳ vọng
của Ba Mẹ, Thầy Cô: Mong cho con, cho trò học hành nên người và thành đạt.
Cho
đến ngày em cầm bút viết những gì cần thiết trong cuộc đời, em vẫn luôn mường
tượng nét chữ đầu đời của mình và thầm tri ân Cô giáo lớp Mẫu giáo đã cầm tay
em - đứa học trò 6 tuổi bím tóc, mím môi, ghì chặt bút chì trong tay, ngồi
nghiêm trang và “nín thở” - để Cô tập em viết chữ i - một vạch xuôi ngay ngắn.
Làm sao viết cho thẳng theo hàng dọc, vừa chạm đến hàng ngang trong ô vở kẻ
vuông vức là ... thở phào một hơi! Mỉm cười. Hãnh diện. Cũng may mà ô vở chỉ
khoảng chừng nửa centimet, chứ nếu mà nét kẽ ô dài hơn thế thì... ôi thôi, nét
bút chữ "i" sẽ thành nét vẽ rồng rắn! Buông bút ra thì bàn tay mũm
mĩm ướt đẫm mồ hôi: Ghì chặt bút như thể vận nội công!!!Cô giáo dặn: Viết chầm
chậm thôi. Đừng cầm chặt bút. Ngồi thẳng lưng. Đừng cúi xuống thấp quá trên
trang vở... Ngần ấy "quá trình luyện chữ" ít nhất phải mất nửa năm học
đấy! Đúng là "Khổ luyện"!!! Hình như đến lúc 4 góc vở quăn quăn,
trang vở đến gần cuối cuốn vở 100 trang thì sẽ viết được tạm tạm, chứ không như
rút kiếm ra khỏi vỏ rồi thăng thiên…
Ôi,
một trang vở mở ra, một trang đời hạnh phúc của những thiên thần bé nhỏ.
Từ
những trang vở Tập Viết, đến những bài Tập làm văn...mãi mấy chục năm sau là những
bài đoản văn, tiểu luận: Tất cả đều có cội nguồn từ "Quyển vở chữ i"...
Mãi
cho đến lúc em bước chân vào trường Sư phạm Bổ túc Banmêthuột, em vẫn còn giữ
được Quyển vở chữ i ấy - vẫn chưa viết được nét đá hất lên trời ở chân của chữ
i đâu nhé. Nét chữ thật đa dạng: Từ hình dạng run rẩy, nghiêng nghiêng ngộ
nghĩnh, dài ngắn thong dong tùy hứng trên trang vở kẻ ô. Rồi có một ngày... em
vội vàng bỏ lại phố núi, trường lớp, Thầy Cô, bạn bè và sách vở kỷ niệm sau
lưng mà đi biệt tăm... thì những quyển vở ngày xưa của lớp Mẫu giáo, Tiểu Học có
lẽ đã ở đâu đó trong gánh hàng của bà bán giấy vụn. Khóc thầm và nhớ chúng vô
vàn... Tiếc
cái công gìn vàng giữ ngọc từ lúc 6 tuổi của lớp Mẫu giáo đến lúc 19 tuổi khi
bước chân vào ngưỡng cửa Đại học: Ôi, quyển vở đầu đời đáng yêu của tuổi học
trò!
Những
ngôi trường đã dần đến theo thời gian, nét chữ đã chững chạc hơn trong nét bút,
vững vàng hơn với niềm tự tin của cô học trò Tiểu học và Trung Học dưới hai mái
trường: Trường Nguyễn Công Trứ và trường Trung học Tổng hợp Banmêthuột. Đã biết
bao nhiêu lần các Thầy Cô đã chấm bài em và em nhận lại những khuyên điểm phê
bình. Công lao của quý Thầy Cô đó…Thầy Cô đang ngắm nhìn nét chữ của em, đọc
bài diễn đạt kiến thức (được truyền đạt từ Thầy Cô) và trình bày suy nghĩ của
em.
Bút
chì, bút mực tím chấm lọ và cuối cùng là bút nguyên tử: Vẫn lẽo đẽo theo nét chữ
học trò như thể tình nhân ròng rã 12 năm trời.
Cổng
trường khép lại và cánh cửa đời mở ra...Báu vật mà Thầy Cô đã trao lại cho em
là kiến thức. Lên đường đi thôi với những dòng kẽ ngay hàng thẳng lối, như những
trang vở đầu đời có chừa lề trong tâm khảm và ký ức. Hãy sống trọn vẹn với lời
vàng ngọc của sách, ngay thẳng như những trang vở kẽ ô vuông năm xưa và xứng
đáng với lòng kỳ vọng của Thầy Cô và Ba Mẹ .
Hành
trang đam mê đến trong đời em nhiều nhất là "Viết". Viết như
là một nhu cầu cần thiết và gần gũi với em, như người bạn thân nhất diễn đạt những
gì đến trong cuộc đời hàng ngày, chia sẻ buồn vui, thành công và thất bại đã đến
với em trong mọi ngõ ngách thăng trầm. Và một ngày, nét bút ấy đã trở thành những
trang sách của riêng em, chữ đã tuôn trào thành ý, thành lời thơ từ nhặt nhạnh
cảm xúc mỗi khi em chạm vào đời thật.
Gần
70 năm sau, cô học trò bé bỏng ngày xưa đã ngoáy bút với đời và phóng bút với
Thơ (chữ "Phóng Bút" của Thầy Chung Phước Khánh tặng em lúc cuối
đời Thầy). Bây giờ khi em đặt bút xuống trang giấy, em luôn cân nhắc và thầm dặn
dò lòng mình rằng: Viết như lời Tri Ân Thầy Cô đã bỏ ra bao năm tháng và công sức
rèn chữ cho em, rèn trí tuệ và kiến thức để em viết lời hay, lẽ phải.
Tìm
đâu bóng dáng Cô giáo dạy em viết chữ i đầu đời nữa? Mái tóc xanh của Cô thuở
nào, đã pha sương và trắng phau bên kia cuộc đời khi nằm xuống …Em nhớ ơn Cô,
Cô ơi...
Và
em vẫn còn phóng bút Thầy ạ...
Không
có những Thầy Cô trong suốt quãng đời học sinh của em thì làm sao em phóng bút
được?
Mãi
mãi vẫn là: KHÔNG THẦY ĐỐ MÀY LÀM NÊN.
TẠ ƠN TẤT CẢ THẦY CÔ CỦA EM VÔ CÙNG VÀ MUÔN ĐỜI...
Trò:
Phạm Kim Hương 12B
NK 67-74
