Nhạc sĩ Phan Ni Tấn, NK 1960-1967 & Phu nhân
& Như Thương
.
TRƯỜNG EM XƯA...
Ngày
Đại hội Trường Trung Học Tổng Hợp Ban mê thuột Toàn cầu năm 2025, tôi đã xao
xuyến lòng khi biết một sáng tác của nhạc sĩ Phan Ni Tấn: “ĐI VỀ PHÍA NGÔI
TRƯỜNG” được trình diễn trên sân khấu của khán phòng trong Đại Hội.
Phông
nền sân khấu là hình ảnh "Cổng trường xưa"... Xưa thật đấy - đã nửa
thế kỷ rồi - tôi không còn đi về dưới cổng trường ấy nữa. Xưa … nhưng rất gần bởi
những kỷ niệm thời chân sáo của tuổi hồng ngọc vẫn còn trong tâm khảm tôi. Và
xưa … nhưng chẳng bao giờ cũ với thời gian trong ký ức hồi tưởng của tất cả những
cô cậu học trò tuổi nhảy dây, lò cò, u mọi và nghịch ngợm.
Nửa
thế kỷ thời gian đã là chứng nhân của biết bao đổi dời trong bước đường "cách
xa ngàn trùng", để người nhạc sĩ đã viết lên câu "Trường
chúng tôi ngày xưa giờ đây vẫn còn nơi đó". Vâng ạ, vẫn còn nơi đó
- dẫu hồn gỗ mục của cổng trường đã về rừng rồi.
Đường
đến trường đã có những hàng cây xanh lá và hoa cỏ thênh thang, hồn nhiên và
tươi mát. Con đường dài đã chứng kiến biết bao mối tình lẽo đẽo theo em của thời
mới lớn - rất dễ thương và nàng thì rất điệu đàng! Cứ thế mà thời gian trôi đi
êm đềm trong quãng đời làm người "trần ai". Nốt nhạc nào đã làm chùng
lòng người thưởng thức khi nghe câu hát "...gió vẫn lồng lộng bay
trên đường xanh lá...", phải chăng là chữ GIÓ, chữ BAY, chữ XANH
LÁ phải không quý Thầy Cô và Trò trong khán phòng? Gió Ban Mê thì phải biết...
tóc bay, tà áo em bay và hồn anh cũng bay theo nàng!!!
Vâng,
chúng em đang "Đi về phía ngôi trường" thân yêu của
ngày xưa cũ, huynh trưởng đồng tràng Phan Ni Tấn ạ, dẫu chốn ấy nghìn trùng vạn
dặm, nhưng biết bao luyến lưu với kỷ niệm đáng yêu. Lời ca như mời gọi "...tay
nắm tay ta về...". Về ghé thăm ngôi trường từ thuở còn xanh tóc,
nay đã pha sương với đời. Về để nhớ những phút giây thiên đường của tuổi học
trò...
Rồi
sẽ có thêm lần sau, lần sau nữa cho đến ngày Trường Xưa mừng Thượng Thọ 100 tuổi
- để Thầy Cô Trò rủ nhau về lại trường xưa phải không người học trò gạo cội của
trường: Anh Phan Ni Tấn?
Cảm
ơn cung đàn, nốt nhạc đã khiến cho những trái tim già trẻ bỗng như là chim hót
ban mai bên kia trời mây của cố quận Banmê.
Cảm ơn huynh trưởng đã đưa chúng em và cả những cô cậu học trò của những thế hệ mai sau về lại dưới cổng trường năm nào, biết trân quý trường xưa và hẹn nhau về thăm trường. Lời hẹn bất biến nhé anh Tấn... để gặp nhau, để mắt trong mắt rộn ràng khi gặp nhau, tay trong tay quấn quýt không muốn rời khi chia tay và "... Người mừng người về khắp nơi" (Em yêu câu hát này nhất, huynh trưởng ạ).
Trò Phạm Kim Hương, NK 67-74
(Như Thương)


