NGHÌN TRÙNG PHẬN DUYÊN
Tháng năm dấu một chữ Tình
Chỉ Trời Đất biết chúng mình Yêu nhau
Nghìn trùng duyên phận bạc đầu
Đợi ngày Ô Thước bắc cầu mỗi năm
Như trăng đợi tối trăng rằm
Đợi khuya sao tỏ Ta nằm kề bên
Rủi mai tuổi hạc nhớ quên
Rằng xưa Ta đã nên duyên với tình
Sắc hương một thuở lung linh
Tóc mai ngày ấy, dáng hình phai phôi
Đắm say một thuở em ngồi
Cỏ hoa và nắng bồi hồi như Ta
Phải chăng dẫu đến trăng tà
Cuộc tình vẫn thế như là Khởi Duyên
Như Thương
.
