Tuesday, December 13, 2016

SƯƠNG MÙ ĐỘ XƯA



SƯƠNG MÙ ĐỘ XƯA

Xứ người tháng Chạp mù sương
Dã quỳ chẳng thấy ven đường quê xưa
Quê mình còn chút nắng mưa
Hong khô tóc ướt tình đưa mắt tình
Xứ người phố xá riêng mình
Lặng riêng một cõi xóa nghìn nỗi đau
Hoa vàng giữ lại đời nhau
Nét duyên con gái nhiệm mầu gót sen
Để ngày em bước qua thềm
Có ai gói áo lụa đêm cất dành
Trời sinh chi mớ trầu xanh
Hồng nhan ngoảnh lại thôi đành kiếp sau
Ừ- Em nay đã bạc đầu
Như màu sương đổ gác lầu trọ xa
Đêm nghe phố núi vàng hoa
Những se sắt lạnh nở ra xuân thì
Xứ người xa lắc... em đi
Nhỡ mai không gặp lấy chi đền bù
Cuộc tình giờ đã thiên thu
Xứ người chẳng có sương mù độ xưa

Như Thương