Năm hết, Tết đến...
XUÂN KHÚC
Thơ: Ngọc Hân - Nhạc: Ns. Hoàng Thanh Tâm
Ca sĩ Thùy Dương
Năm hết, Tết đến...
XUÂN KHÚC
Thơ: Ngọc Hân - Nhạc: Ns. Hoàng Thanh Tâm
Ca sĩ Thùy Dương
VINH
DANH THIÊN CHÚA TRÊN TRỜI
BÌNH
AN DƯỚI THẾ CHO NGƯỜI THIỆN TÂM
KHĂN TANG CHO PHÚ YÊN
Em còn gì trên hoang tàn đổ nát
Còn khăn tang ngơ ngác giữa mênh mông
Nhà em đâu sao chỉ toàn là rác
Ruộng lúa xanh bỗng biến mất giữa đồng
Em con đâu? Lênh đênh trong thùng xốp
Sống - Chết ơi, đâu ranh giới Tử - Sinh?
Mẹ trên cây, bấu víu trong hoảng hốt
Nét thất thần. Nhìn biển nước. Lặng thinh
Ba ôm con: Hai khuôn mặt như ngủ
Chết hết rồi, không còn sợ nước dâng
Tiếng còi hụ. Tử thần đến: Xả lũ
Trôi phận người - hỡi một lũ sát nhân
Cửa Diêm Vương hiền hơn cửa Thuỷ điện
Mở toang rồi, bao oan nghiệt chất chồng
Bao tang thương, chỉ thấy lòng chết điếng
Con chết trôi, vợ nấc nghẹn … mất chồng
Mai Ta về, mắt dõi tìm Núi Nhạn
Đêm Nguyên Tiêu nghe thơ quyện vào trăng
Đất Phú Yên, nước mắt người đã cạn
Khăn tang này quấn vội … Niệm hương chăng?
Như Thương
(Viết cho người dân Phú Yên trong mùa Xả Lũ tháng
11/2025)
.
Logo: ĐẠI HỘI TOÀN CẦU TRƯỜNG
THTH.BMT TẠI HOUSTON (31/10/2025)
Tổng Quát Về Hội Ngộ CHS
Trung Học Tổng hợp Ban Mê Thuột Toàn Cầu 2025
https://nhom-thbmt74.blogspot.com/2025/01/tong-quat-ve-hoi-ngo-chs-trung-hoc-ban.html
.
VIDEO ĐẠI HỘI KỶ NIỆM 70 NĂM
THÀNH LẬP TRƯỜNG THTH.BMT
"THỎ
THẺ VỚI TÌNH"- KHI THƠ CHẠM VÀO TIM
Tác giả: Hoàng Hoa
Trong
buổi tiệc Hội Ngộ ngày 31 tháng 10 năm 2025 tại Houston Texas, thật hân hạnh được
nhà thơ Như Thương tặng tập thơ mang tên “Thỏ Thẻ Với Tình.” Chị viết lời đề tặng
quá đổi dịu dàng:
“Mến
tặng Hoàng Hoa, nhân ngày Đại Hội Kỷ Niệm 70 Năm Ngày Thành Lập Trường
Houston,
31/10/2025.”
Một
món quà nhỏ mà thật quý – như gửi gắm cả tấm lòng của người yêu thơ, yêu bạn,
và yêu cái đẹp trong cuộc sống.
Chị
là một cựu học sinh trường Trung học Ban Mê Thuột, niên khóa 67.
Cầm
tập thơ trên tay, ngắm thật kỹ bìa sách được in hình chiếc ly có bóng một cặp
đôi bên ánh hoàng hôn vàng nhạt, xa xa là biển cả mênh mông trải dài bất tận. Mới
chỉ nhìn bìa thôi, tôi đã thấy lòng mình xao động, muốn lật từng trang, đọc từng
câu, để nghe xem trái tim thi sĩ đang “thỏ thẻ” những điều gì với tình yêu.
Tập
thơ “Thỏ Thẻ Với Tình” được xuất bản năm 2021, gồm 104 bài thơ, mỗi bài là một
mạch cảm xúc khác nhau – khi nồng nàn, khi trầm lắng, khi như tiếng thở dài rất
khẽ trong đêm.
Mở
đầu là bài “Áo Đỏ” một khúc tình đầy cảm xúc:
Bên
đường áo đỏ đợi ai
Đợi
con nắng ấm đã hoài tương tư
Cuộc
tình thôi đã hình như
Bay
theo vạt tóc tiểu thư lụa hồng....
Chỉ
mấy câu ngắn mà gợi lên cả một không gian chan chứa sắc đỏ của tình yêu – nồng
nàn, tươi trẻ và đầy quyến rũ.
Rồi
đến bài “Vô Thức Tình”, tôi dừng lại ở những câu thơ giản dị mà thấm thía:
Từ
trong vô thức yêu tình
Ngắm
dung nhan lại tưởng hình dáng em.
Yêu
son phấn nụ êm đềm
Mãi
là hương thoảng ấm êm cõi lòng
Một
tình yêu sâu kín, như ẩn mình trong tiềm thức, nhưng vẫn ngân vang mãi trong
lòng người đọc.
Và
tôi say mê nhất khi dừng lại ở bài “Khuya Thức Với Tình”, với những câu thơ
trích ra thật dịu và đầy cảm xúc:
Khuya
nay anh thức với tình
Nghe
như triền sóng dặm nghìn chảy xuôi
Đợi
em nét vẽ son môi
Nét
mày dâu bể đã trôi dặm trường
Em
về, dậy áo thơm hương
Nghiêng vai tròn đã vấn vương tơ tình...
Đọc
những câu thơ này, tôi như nghe tiếng sóng khẽ vỗ trong đêm. “Anh thức với
tình” — một hình ảnh vừa cô đơn, vừa da diết, vừa nồng nàn như sóng biển thâu
đêm. Có lẽ chỉ những trái tim từng thổn thức mới viết được những lời thơ sâu đến
thế.
Hay
bài " Vút Cong"
Sẽ
còn ánh mắt thật gần
Như
xưa chạm khẽ một lần vút cong
Để
anh đền thỏi son hồng
Viền
môi con gái mênh mông chữ tình
Em
như ma quái yêu tinh
Có
đôi mắt liếc. Môi hình cánh cung
Em
đâu nhan sắc phù dung
Sao
Ta nghiêng ngả say chung rượu mềm
Ai
xui Trời có ngày đêm
Giả
vờ mưa nắng bên thềm đợi em
Những
đoạn thơ ngắn ấy được trích ra từ nguyên bài, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ
khiến người đọc rung động.
Thơ
của Như Thương là vậy — nhẹ mà thấm, ngắn mà đầy. Mỗi bài thơ như một tiếng thì
thầm của trái tim người phụ nữ từng trải, biết yêu, biết giữ, biết im lặng
trong những khoảnh khắc đẹp nhất của đời người.
Ngoài
đời, chị Phạm Kim Hương – người đứng sau bút danh Như Thương – lại là một người
phụ nữ hiền hậu, duyên dáng và rất đáng mến. Trong buổi hội ngộ hôm ấy, tôi vẫn
nhớ hình ảnh chị trong tà áo dài màu xanh đậm, dáng người thon thả, gương mặt
hiền và nụ cười ấm áp. Trên bàn là chồng tập thơ “Thỏ Thẻ Với Tình” – chị nâng
niu như những đứa con tinh thần của mình. Ai đi ngang qua, chị mỉm cười, ký tặng,
viết vài dòng thật đẹp cho những ai yêu thơ và yêu cái đẹp của ngôn từ.
Tôi
nhìn mà thấy thật quý. Một người phụ nữ đằm thắm, biết nuôi dưỡng tâm hồn bằng
thơ, biết mang cảm xúc gửi gắm qua từng câu chữ. Mỗi vần thơ của chị là một nhịp
thở, là sự thủy chung, là chút ngọt ngào ẩn sâu trong lòng người phụ nữ vẫn còn
biết mơ và biết yêu.
Tập
thơ “Thỏ Thẻ Với Tình” không chỉ là những bài thơ về tình yêu, mà còn là một
chuỗi cảm xúc, nơi chị gửi vào đó những kỷ niệm, những buồn vui, những nỗi
thương nhớ không tên.
Cầm
tập thơ “Thỏ Thẻ Với Tình” trong tay, tôi cảm nhận được hơi ấm của một tâm hồn chan
chứa yêu thương. Những vần thơ của chị — lúc dịu dàng như gió thoảng, lúc khắc
khoải như tiếng sóng đêm xa — khiến lòng người đọc chợt rung lên những nốt trầm
rất lạ. Có lẽ chỉ ai đã từng đi qua những cung bậc yêu thương, từng lắng nghe
tiếng lòng mình giữa khuya vắng, mới có thể viết nên những lời tình chân thật đến
thế.
Nhà
thơ Như Thương không chỉ gửi gắm tình yêu đôi lứa, mà còn gửi cả nỗi nhớ, niềm
thương, sự bao dung của một người phụ nữ đã trải qua bao mùa gió sương. Mỗi
trang thơ như một cánh cửa mở ra vùng ký ức — nơi có ánh hoàng hôn nghiêng xuống,
có bóng dáng người xưa, có tiếng gọi thầm từ trái tim chưa bao giờ ngừng rung động.
Giữa
những ngày se lạnh cuối thu, đọc thơ chị, tôi thấy lòng mình ấm lại. Ấm bởi
tình thơ, bởi lòng người, và bởi cái đẹp giản dị mà sâu sắc của những ai biết
“thỏ thẻ với tình”.
Xin
cảm ơn chị — Phạm Kim Hương (Như Thương) — đã mang đến cho đời những vần thơ
làm dịu lòng người, để ai đã từng cầm tập thơ này đều cảm thấy trong tim mình vẫn
còn một góc nhỏ dành cho những rung cảm thật hiền hòa, thật người, và thật đẹp.
Tôi
sẽ từ từ đọc hết những bài thơ trong tập “Thỏ Thẻ Với Tình” của chị – để cảm nhận
trọn vẹn từng cung bậc cảm xúc, từng nỗi niềm yêu thương mà nhà thơ Như Thương
đã gửi gắm, như đang lắng nghe chính tiếng thì thầm của trái tim người viết...
Nov. 12, 2025
Hoàng Hoa
Link:
Nhạc sĩ Phan Ni Tấn, NK 1960-1967 & Phu nhân
& Như Thương
.
TRƯỜNG EM XƯA...
Ngày
Đại hội Trường Trung Học Tổng Hợp Ban mê thuột Toàn cầu năm 2025, tôi đã xao
xuyến lòng khi biết một sáng tác của nhạc sĩ Phan Ni Tấn: “ĐI VỀ PHÍA NGÔI
TRƯỜNG” được trình diễn trên sân khấu của khán phòng trong Đại Hội.
Phông
nền sân khấu là hình ảnh "Cổng trường xưa"... Xưa thật đấy - đã nửa
thế kỷ rồi - tôi không còn đi về dưới cổng trường ấy nữa. Xưa … nhưng rất gần bởi
những kỷ niệm thời chân sáo của tuổi hồng ngọc vẫn còn trong tâm khảm tôi. Và
xưa … nhưng chẳng bao giờ cũ với thời gian trong ký ức hồi tưởng của tất cả những
cô cậu học trò tuổi nhảy dây, lò cò, u mọi và nghịch ngợm.
Nửa
thế kỷ thời gian đã là chứng nhân của biết bao đổi dời trong bước đường "cách
xa ngàn trùng", để người nhạc sĩ đã viết lên câu "Trường
chúng tôi ngày xưa giờ đây vẫn còn nơi đó". Vâng ạ, vẫn còn nơi đó
- dẫu hồn gỗ mục của cổng trường đã về rừng rồi.
Đường
đến trường đã có những hàng cây xanh lá và hoa cỏ thênh thang, hồn nhiên và
tươi mát. Con đường dài đã chứng kiến biết bao mối tình lẽo đẽo theo em của thời
mới lớn - rất dễ thương và nàng thì rất điệu đàng! Cứ thế mà thời gian trôi đi
êm đềm trong quãng đời làm người "trần ai". Nốt nhạc nào đã làm chùng
lòng người thưởng thức khi nghe câu hát "...gió vẫn lồng lộng bay
trên đường xanh lá...", phải chăng là chữ GIÓ, chữ BAY, chữ XANH
LÁ phải không quý Thầy Cô và Trò trong khán phòng? Gió Ban Mê thì phải biết...
tóc bay, tà áo em bay và hồn anh cũng bay theo nàng!!!
Vâng,
chúng em đang "Đi về phía ngôi trường" thân yêu của
ngày xưa cũ, huynh trưởng đồng tràng Phan Ni Tấn ạ, dẫu chốn ấy nghìn trùng vạn
dặm, nhưng biết bao luyến lưu với kỷ niệm đáng yêu. Lời ca như mời gọi "...tay
nắm tay ta về...". Về ghé thăm ngôi trường từ thuở còn xanh tóc,
nay đã pha sương với đời. Về để nhớ những phút giây thiên đường của tuổi học
trò...
Rồi
sẽ có thêm lần sau, lần sau nữa cho đến ngày Trường Xưa mừng Thượng Thọ 100 tuổi
- để Thầy Cô Trò rủ nhau về lại trường xưa phải không người học trò gạo cội của
trường: Anh Phan Ni Tấn?
Cảm
ơn cung đàn, nốt nhạc đã khiến cho những trái tim già trẻ bỗng như là chim hót
ban mai bên kia trời mây của cố quận Banmê.
Cảm ơn huynh trưởng đã đưa chúng em và cả những cô cậu học trò của những thế hệ mai sau về lại dưới cổng trường năm nào, biết trân quý trường xưa và hẹn nhau về thăm trường. Lời hẹn bất biến nhé anh Tấn... để gặp nhau, để mắt trong mắt rộn ràng khi gặp nhau, tay trong tay quấn quýt không muốn rời khi chia tay và "... Người mừng người về khắp nơi" (Em yêu câu hát này nhất, huynh trưởng ạ).
Trò Phạm Kim Hương, NK 67-74
(Như Thương)
Thơ: Như Thương. Tranh: Sen (Họa sĩ Phùng Đạt)
TĨNH
TÂM SEN
Theo Sen đời
thoáng tĩnh tâm
Mắt cong mi mượt
khẽ thầm lời kinh
Quên đi tiền kiếp
dặm nghìn
Màu tim tím nhớ...
thuở nhìn thấy nhau
Tóc mây bay - dệt
mộng đầu
Ngủ trong quá khứ
nhiệm mầu yêu em
Yêu em tiếng guốc
bên thềm
Gõ hành lang lớp …
êm đềm tim Ta
Yêu Em đời bỗng trổ
hoa
Trổ cây trăm
nhánh, trổ ra nụ tình
Tay ngà lần giở
trang kinh
Tìm trong muôn chữ
đăng trình: Ngộ duyên
Bóng ai mặc áo lam
thiền
Quên đi sắc tím
bên triền đồi xưa
Như
Thương
PHÓNG BÚT
Ngày
xưa những trang vở học trò giống như “ông thầy” khó tính nhất trên đời: Kẻ hàng
ngang, hàng dọc, ô vuông, chừa lề trên đầu trang, lề bên trái với dòng kẻ hàng
dọc màu đỏ... để không được đi ngang về dọc đấy nhé! Tất cả như khuôn mẫu vẹn toàn
cho những cô cậu còn mải mê đánh đũa, nhảy dây, lò cò, bắn bi, u mọi, trốn tìm
v...v...Những chiếc bàn học trò dài hình chữ nhật đầy "thương tích" của
những vết mực đổ của những anh chị lớp lớn, vết vẽ ngoằn ngoèo, những góc bàn
đã hết còn vuông vức đẹp đẽ nữa mà nó trở thành trơn tru, cạnh bàn đã mòn đi những
sắc bén của chiếc bàn mới tinh khôi. Một dụng cụ học sinh đầu đời là cây bút
chì có cục gôm màu hồng hồng ở đỉnh cao chót vót (em bé cục gôm này sẽ bị
"tra tấn dài hạn", rồi mòn đi cho đến cạn cùng để lại chiến công lừng
lẫy trên trang vở: một lỗ nhỏ bé bé xinh xinh khi cô học trò viết xấu, bèn tẩy
đi để Cô giáo không thấy nữa!!!). Nhìn quanh chỗ ngồi của cô học trò bé tí là
những mái đầu xanh ngây thơ, hăm hở Tập Viết để đạt tới tất cả ước mơ và kỳ vọng
của Ba Mẹ, Thầy Cô: Mong cho con, cho trò học hành nên người và thành đạt.
Cho
đến ngày em cầm bút viết những gì cần thiết trong cuộc đời, em vẫn luôn mường
tượng nét chữ đầu đời của mình và thầm tri ân Cô giáo lớp Mẫu giáo đã cầm tay
em - đứa học trò 6 tuổi bím tóc, mím môi, ghì chặt bút chì trong tay, ngồi
nghiêm trang và “nín thở” - để Cô tập em viết chữ i - một vạch xuôi ngay ngắn.
Làm sao viết cho thẳng theo hàng dọc, vừa chạm đến hàng ngang trong ô vở kẻ
vuông vức là ... thở phào một hơi! Mỉm cười. Hãnh diện. Cũng may mà ô vở chỉ
khoảng chừng nửa centimet, chứ nếu mà nét kẽ ô dài hơn thế thì... ôi thôi, nét
bút chữ "i" sẽ thành nét vẽ rồng rắn! Buông bút ra thì bàn tay mũm
mĩm ướt đẫm mồ hôi: Ghì chặt bút như thể vận nội công!!!Cô giáo dặn: Viết chầm
chậm thôi. Đừng cầm chặt bút. Ngồi thẳng lưng. Đừng cúi xuống thấp quá trên
trang vở... Ngần ấy "quá trình luyện chữ" ít nhất phải mất nửa năm học
đấy! Đúng là "Khổ luyện"!!! Hình như đến lúc 4 góc vở quăn quăn,
trang vở đến gần cuối cuốn vở 100 trang thì sẽ viết được tạm tạm, chứ không như
rút kiếm ra khỏi vỏ rồi thăng thiên…
Ôi,
một trang vở mở ra, một trang đời hạnh phúc của những thiên thần bé nhỏ.
Từ
những trang vở Tập Viết, đến những bài Tập làm văn...mãi mấy chục năm sau là những
bài đoản văn, tiểu luận: Tất cả đều có cội nguồn từ "Quyển vở chữ i"...
Mãi
cho đến lúc em bước chân vào trường Sư phạm Bổ túc Banmêthuột, em vẫn còn giữ
được Quyển vở chữ i ấy - vẫn chưa viết được nét đá hất lên trời ở chân của chữ
i đâu nhé. Nét chữ thật đa dạng: Từ hình dạng run rẩy, nghiêng nghiêng ngộ
nghĩnh, dài ngắn thong dong tùy hứng trên trang vở kẻ ô. Rồi có một ngày... em
vội vàng bỏ lại phố núi, trường lớp, Thầy Cô, bạn bè và sách vở kỷ niệm sau
lưng mà đi biệt tăm... thì những quyển vở ngày xưa của lớp Mẫu giáo, Tiểu Học có
lẽ đã ở đâu đó trong gánh hàng của bà bán giấy vụn. Khóc thầm và nhớ chúng vô
vàn... Tiếc
cái công gìn vàng giữ ngọc từ lúc 6 tuổi của lớp Mẫu giáo đến lúc 19 tuổi khi
bước chân vào ngưỡng cửa Đại học: Ôi, quyển vở đầu đời đáng yêu của tuổi học
trò!
Những
ngôi trường đã dần đến theo thời gian, nét chữ đã chững chạc hơn trong nét bút,
vững vàng hơn với niềm tự tin của cô học trò Tiểu học và Trung Học dưới hai mái
trường: Trường Nguyễn Công Trứ và trường Trung học Tổng hợp Banmêthuột. Đã biết
bao nhiêu lần các Thầy Cô đã chấm bài em và em nhận lại những khuyên điểm phê
bình. Công lao của quý Thầy Cô đó…Thầy Cô đang ngắm nhìn nét chữ của em, đọc
bài diễn đạt kiến thức (được truyền đạt từ Thầy Cô) và trình bày suy nghĩ của
em.
Bút
chì, bút mực tím chấm lọ và cuối cùng là bút nguyên tử: Vẫn lẽo đẽo theo nét chữ
học trò như thể tình nhân ròng rã 12 năm trời.
Cổng
trường khép lại và cánh cửa đời mở ra...Báu vật mà Thầy Cô đã trao lại cho em
là kiến thức. Lên đường đi thôi với những dòng kẽ ngay hàng thẳng lối, như những
trang vở đầu đời có chừa lề trong tâm khảm và ký ức. Hãy sống trọn vẹn với lời
vàng ngọc của sách, ngay thẳng như những trang vở kẽ ô vuông năm xưa và xứng
đáng với lòng kỳ vọng của Thầy Cô và Ba Mẹ .
Hành
trang đam mê đến trong đời em nhiều nhất là "Viết". Viết như
là một nhu cầu cần thiết và gần gũi với em, như người bạn thân nhất diễn đạt những
gì đến trong cuộc đời hàng ngày, chia sẻ buồn vui, thành công và thất bại đã đến
với em trong mọi ngõ ngách thăng trầm. Và một ngày, nét bút ấy đã trở thành những
trang sách của riêng em, chữ đã tuôn trào thành ý, thành lời thơ từ nhặt nhạnh
cảm xúc mỗi khi em chạm vào đời thật.
Gần
70 năm sau, cô học trò bé bỏng ngày xưa đã ngoáy bút với đời và phóng bút với
Thơ (chữ "Phóng Bút" của Thầy Chung Phước Khánh tặng em lúc cuối
đời Thầy). Bây giờ khi em đặt bút xuống trang giấy, em luôn cân nhắc và thầm dặn
dò lòng mình rằng: Viết như lời Tri Ân Thầy Cô đã bỏ ra bao năm tháng và công sức
rèn chữ cho em, rèn trí tuệ và kiến thức để em viết lời hay, lẽ phải.
Tìm
đâu bóng dáng Cô giáo dạy em viết chữ i đầu đời nữa? Mái tóc xanh của Cô thuở
nào, đã pha sương và trắng phau bên kia cuộc đời khi nằm xuống …Em nhớ ơn Cô,
Cô ơi...
Và
em vẫn còn phóng bút Thầy ạ...
Không
có những Thầy Cô trong suốt quãng đời học sinh của em thì làm sao em phóng bút
được?
Mãi
mãi vẫn là: KHÔNG THẦY ĐỐ MÀY LÀM NÊN.
TẠ ƠN TẤT CẢ THẦY CÔ CỦA EM VÔ CÙNG VÀ MUÔN ĐỜI...
Trò:
Phạm Kim Hương 12B
NK 67-74
VŨ ĐIỆU LÁ VÀNG
Mong manh vũ điệu lá vàng
Quay cuồng vũ trụ mênh mang đất trời
Có gì đâu... chiếc lá rơi
Hóa thân vũ nữ mộng vời thoát thai
Nhẹ nhàng chiếc bóng trần ai
Trăm năm ngộ khúc ca bài trầm luân
Từ xanh biếc độ trong ngần
Vô thường kiếp đến dẫu gần hay xa
Vàng thu chỉ một sát na
Gót hài giữa cõi Ta bà: Là em
Loanh quanh mưa nắng êm đềm
Một ngày bỗng chợt bên thềm lá bay
Ừ thì đời của lắt lay
Tiếng rơi vào chốn mượn vay gian trần
Như Thương
.